Trên Cánh đồng xanh ngát. Trẻ em chạy nhảy tung tăng quanh những chú cừu non.
Ông Gia-cóp nói: Các con ơi, hãy nhìn xem! Thiên Chúa đã dẫn đưa gia đình ta đến đây. Từ 70 người chúng ta, Ngài sẽ làm nên một dân tộc vĩ đại.
Giu-se nói “Cha đừng lo, ở Ai Cập này, con cháu chúng ta sẽ được bảo vệ. Đây là nơi chúng ta cùng nhau lớn mạnh.”
Năm tháng trôi qua, ông Giu-se và các anh em qua đời. Nhưng con cháu họ – dân Ít-ra-en – thì sinh sôi như nấm sau mưa, đầy rẫy khắp xứ Ai Cập. Cung điện Pha-ra-ô âm u. Vua đứng bên cửa sổ, nhìn xuống công trường xây dựng nơi người Ít-ra-en đang làm việc
Pha-ra-ô (Giọng hằn học, lo lắng): “Quân cận thần! Nhìn ra ngoài kia đi! Dân Ít-ra-en đông quá rồi! Chúng đông hơn cả dân Ai Cập của ta!”
Cận thần (Nịnh nọt): “Thưa bệ hạ, nếu có chiến tranh, chúng mà theo phe địch thì chúng ta nguy mất!”
Pha-ra-ô (Đập mạnh vào ghế): “Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra! Bắt chúng làm nô lệ! Hãy đè bẹp sức mạnh của chúng bằng lao dịch khổ sai!”
Đốc công: “Làm nhanh lên! Trộn hồ, đóng gạch! Đừng có lười biếng, lũ dân Híp-ri kia!”
Người dân Ít-ra-en (Thở dốc): “Nặng quá… Chúa ơi, xin cứu giúp chúng con!”
Pha-ra-ô ngồi trên ngai vàng, gọi hai bà đỡ Síp-ra và Pu-a đến. Không khí căng thẳng
Pha-ra-ô (Ra lệnh bí mật): “Này hai bà đỡ, hãy nghe cho rõ. Chỉ để con gái sống thôi. Hiểu chưa?”
Síp-ra và Pu-a run rẩy, nhưng ánh mắt họ nhìn nhau đầy kiên định
Bà Síp-ra (Thì thầm với Pu-a): “Chúng ta không thể làm ác. Thiên Chúa đang nhìn xem chúng ta.”
Một thời gian sau.
Pha-ra-ô đập bàn giận dữ vì dân Ít-ra-en vẫn cứ đông lên
Pha-ra-ô (Gào thét): “Síp-ra! Pu-a! Tại sao các ngươi dám trái lệnh ta?
Bà Pu-a (Bình tĩnh thưa): “Tâu bệ hạ… người Híp-ri lạ lắm! Đàn bà của họ khỏe như những chiến binh vậy. Chúng thần chưa kịp mang túi đồ đến nơi thì họ đã sinh xong và giấu con mất rồi!”
Pha-ra-ô (Nghiến răng): “Lũ phù thủy! Các ngươi xéo đi!”
Thiên Chúa ban phước cho gia đình hai bà đỡ. Nhưng Pha-ra-ô ngày càng điên cuồng hơn Vì hai bà đỡ kính sợ Thiên Chúa, Ngài đã ban cho gia đình họ bình an. Nhưng lòng dạ Pha-ra-ô đã chai đá như những tảng đá kim tự tháp.
Pha-ra-ô (Đứng trên đỉnh cao nhất của cung điện, hét lớn với toàn dân): “Từ nay về sau! Hỡi người dân Ai Cập, hãy nghe lệnh ta sai!
Tiếng la hét, tiếng khóc than vang lên hòa cùng tiếng sóng dòng sông Nin. Một góc tối bên bờ sông, một người mẹ Híp-ri đang bí mật ôm chặt đứa con trai nhỏ vào lòng, ánh mắt đầy quyết tâm bảo vệ sự sống. Bóng tối bao phủ, lệnh vua thật tàn nhẫn. Nhưng dân Ít-ra-en không còn là những người di cư nhút nhát nữa.
Các em thiếu nhi rất thân mến. Dân ít ra en, họ đã trở thành một dân tộc kiên cường dưới sự bảo trì của Thiên Chúa. Và từ chính dòng sông Nin tàn khốc kia, một phép lạ vĩ đại sắp sửa được bắt đầu…



