Người ta thường nói yêu thương mang một màu hồng dịu dàng của hạnh phúc. Nhưng khi nhìn vào đời sống nơi mái nhà nội trú cũng là mảnh đất âm thầm gieo mầm ơn gọi, ta nhận ra rằng yêu thương không chỉ có một màu. Nó giống như một khu vườn nhỏ, nơi muôn hoa đang lặng lẽ nở: mỗi loài một sắc, mỗi bông một vẻ. Có sắc vàng của niềm vui, sắc trắng đơn sơ – trong sáng, sắc hồng của tình bạn, sắc đỏ hy sinh và dấn thân, tím của hy vọng… và đôi khi cũng có những gam màu trầm của thử thách, yếu đuối và nỗi buồn.
Như lời Chúa Giêsu đã nói: “Thầy là cây nho, anh em là cành; ai ở lại trong Thầy thì sinh nhiều hoa trái” (Ga 15,5). Chính khi gắn bó với Chúa, khu vườn nhỏ của đời sống nội trú cũng âm thầm nở ra những hoa trái yêu thương.
Chính tất cả những sắc màu ấy làm nên vẻ đẹp của khu vườn, một khu vườn không hoàn hảo nhưng sống động, nơi từng bước tập tành, đôi lúc yếu đuối và chông chênh, nhưng vẫn cùng nhau lớn lên trong yêu thương, trong niềm tin và trong hy vọng.
Tháng Tư mở ra trong ánh sáng Phục Sinh, hành trình từ thập giá đến vinh quang, từ những ngày Tuần Thánh lặng lẽ đến niềm vui bừng sáng của sự sống mới. Đó cũng là hành trình của các em nội trú và những bạn trẻ đang tìm hiểu ơn gọi: hành trình bước ra khỏi nỗi sợ hãi, khỏi những giới hạn của chính mình, để tiến vào một đời sống rộng mở hơn. Những cánh hoa hy vọng và tình yêu đang âm thầm nở ra, kết thành đóa hoa bình an mỗi ngày. Bởi chính từ thập giá và sự Phục Sinh của Đức Kitô, mọi mầm sống mới đều được khơi nguồn.
Đóa hoa sắc màu đời sống cầu nguyện
Các em được quy tụ trong những nhóm nhỏ, và Lời Chúa trở thành ánh sáng soi chiếu tâm hồn. Đồng thời, hương lòng cũng tỏa lan từ những tâm tình chia sẻ trong sự lắng nghe đơn sơ ấy. Có những lúc, ánh sáng ấy làm lộ ra những góc tối: những lỗi lầm, những giận hờn, những yếu đuối.
Có một lần, trong giờ chia sẻ, một em nhỏ lặng im rất lâu rồi mới dám nói rằng mình đã giận bạn và không nói chuyện suốt nhiều ngày. Lời Chúa hôm ấy như chạm đến lòng em. Và rồi, với một sự dũng cảm rất nhỏ nhưng rất thật, em đã chủ động bước tới nói một lời xin lỗi còn vụng về. Không có điều gì lớn lao xảy ra, chỉ là hai đứa lại ngồi cạnh nhau như trước. Nhưng chính khoảnh khắc ấy, một trái tim đã học được thế nào là dũng cảm, bình thản dám nhìn vào chính mình và dám yêu thương trở lại.
Đóa hoa sắc màu sẻ chia và nâng đỡ
Trong đời sống chung, tình yêu biểu lộ qua những nghĩa cử âm thầm mỗi ngày. Có những buổi tối, khi một em còn loay hoay với bài học chưa kịp hoàn tất, đã có bạn bên cạnh nhẹ nhàng ngồi lại hướng dẫn từng chút một. Có những công việc được sẻ chia cách tự nguyện, như một thói quen của tình thân.
Và cũng có những khoảnh khắc rất giản dị mà sâu sắc. Một buổi chiều sau giờ học, khi sân nội trú dần vắng, hình ảnh một em dìu bạn mình bị đau chân, từng bước chậm rãi trở về phòng, đã để lại một dấu ấn khó quên. Không lời nói, không phô trương, chỉ là sự hiện diện ân cần của một tấm lòng biết quan tâm. Chính trong những điều rất bình dị ấy, tình yêu được tỏ lộ một tình yêu biết cúi xuống, biết nâng đỡ và kiên nhẫn cùng nhau bước đi.
Đóa hoa sắc màu học tập và vui chơi
Sân nội trú không chỉ vang tiếng đọc bài mà còn rộn rã tiếng cười. Những giờ phút trên sân bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ hay bên bàn bóng bàn, bàn bi lắc… giúp các em giải tỏa, gắn kết và trưởng thành. Bên cạnh đó là những giờ rèn luyện: học võ, sinh hoạt chung nơi các em học tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và sự kiên trì.
Đóa hoa đồng hành và khích lệ
Đó là sự hiện diện bền bỉ của quý Soeurs, những người kiên nhẫn lắng nghe, nhẹ nhàng hướng dẫn và không ngừng nâng đỡ. Một lời nhắc nhở, một ánh nhìn cảm thông, và đôi khi cả sự nghiêm khắc cần thiết… tất cả trở thành nguồn động viên giúp các em đứng dậy sau những vấp ngã, đồng thời giúp những bạn trẻ đang tìm hiểu ơn gọi có thêm can đảm để tiếp tục bước đi.
Cuối cùng là hoa sắc màu dấn thân nhỏ bé mỗi ngày.
Từ việc quét nhà, chăm sóc vườn, đến những công việc chung mỗi ngày, tất cả đều là những bài học âm thầm về tinh thần phục vụ. Không phải là những việc lớn lao, nhưng chính những điều bình thường ấy dạy các em biết sống có trách nhiệm, biết cho đi và biết yêu thương bằng những hành động cụ thể.
Chính trong bầu khí ấy, từng ngày trôi qua trở thành một hành trình lớn lên của tâm hồn. Những điều rất nhỏ bé, một giờ cầu nguyện, một lời xin lỗi, một việc phục vụ, một sự nâng đỡ nhau đang lặng lẽ nuôi dưỡng những hạt giống tốt lành trong lòng các em.
Và rồi một ngày nào đó, từ khu vườn lặng lẽ này, sẽ có những đóa hoa trưởng thành, mang theo hương sắc của yêu thương và phục vụ để bước vào cuộc đời. Khi ấy, người ta sẽ hiểu rằng: nơi đây không chỉ là một mái nhà nội trú, nhưng thực sự là một khu vườn muôn sắc, nơi những hạt giống ơn gọi đã được gieo xuống, được nâng niu và đang lớn lên trong niềm hy vọng của Thiên Chúa.
Và biết đâu, từ chính khu vườn nhỏ bé ấy, Chúa đang âm thầm chuẩn bị những người thợ cho cánh đồng của Ngài.
(Cộng đoàn Pleiku – Gia Lai)







