Khu vườn yên tĩnh, trời còn lờ mờ tối. Tiếng dế kêu rỉ rả xen lẫn tiếng bước chân nhẹ trên sỏi.
Bà Maria Macdala một mình bước đi, tay ôm khư khư bình dầu thơm. Bà thỉnh thoảng lấy tay quẹt nước mắt.
Maria Macdala : (Thì thầm) “Chúa ơi… con nhớ Ngài quá. Ước gì con có thể làm điều gì đó cuối cùng cho Ngài…”
Tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ lá, tạo cảm giác hơi lạnh lẽo của buổi sớm. Maria tiến gần đến ngôi mộ và khựng lại. Tảng đá tròn khổng lồ vốn chặn cửa mộ nay đã bị lăn sang một bên, để lại một khoảng trống đen ngòm.
Maria Macdala (Hốt hoảng) Tảng đá… sao nó lại nằm ở đó? Ai đã làm chuyện này?
Bà chạy nhào tới, ngó vào trong rồi lùi lại, ôm đầu. Bà quay người chạy thục mạng về phía làng. Tại một căn nhà nhỏ, Phêrô và Gioan đang ngồi buồn rầu bên bàn gỗ. Maria đẩy cửa bước vào, thở hổn hển.
và nói: “Ông Phêrô! Ông Gioan ơi! Mau lên! Người ta… người ta lấy mất xác Chúa rồi! Ngôi mộ trống rỗng, tôi không biết họ mang Người đi đâu nữa!”
Phêrô Đứng bật dậy, làm đổ ghế: “Cái gì? Ai dám làm thế? Mau đi xem ngay!”
Con đường mòn dẫn ra mộ. Ánh sáng mặt trời bắt đầu le lói ở chân trời. Một cuộc đua kỳ thú, Gioan trẻ trung, chạy thoăn thoắt như một vận động viên, áo choàng bay phần phật. Phêrô chạy sau, mặt đỏ gay, vừa chạy vừa thở dốc nhưng không bỏ cuộc.
Phêrô: (Hì hục) “Gioan… cậu… cậu chạy nhanh quá… đợi tôi với!”
Gioan nói: “Nhanh lên ông Phêrô! Tôi thấy ngôi mộ rồi!”
Gioan đến trước, dừng lại ngay cửa mộ. Ông cúi xuống, nheo mắt nhìn vào bóng tối bên trong. Phêrô chạy tới, không thèm dừng lại quan sát, ông “lao” thẳng vào trong mộ như một mũi tên.
Phêrô Vang vọng từ trong mộ: “Trời đất ơi! Gioan, vào đây mà xem này! Lạ lắm!”
Bên trong ngôi mộ. Ánh sáng vàng dịu dàng chiếu vào qua cửa tròn. Gioan bước vào theo. Cả hai đứng lặng người trước bệ đá.
Phêrô nói: “Nhìn này, những băng vải liệm vẫn còn nguyên đây. Nếu có ai lấy trộm xác, họ đâu có rảnh mà lột vải ra để lại thế này?”
Gioan chỉ tay vào một góc riêng biệt và nói: nhìn cái khăn che đầu kìa! Nó không nằm lăn lóc, mà được cuốn lại, xếp cực kỳ ngăn nắp.
Gioan từ từ quỳ xuống, chạm tay vào mặt đá. Gương mặt ông từ ngạc nhiên chuyển sang rạng rỡ.
Gioan: “Tôi hiểu rồi… tôi tin rồi! Ngài không bị lấy mất đâu. Ngài đã sống lại thật rồi!”
Phêrô và Gioan bước ra khỏi mộ. Lúc này mặt trời đã lên cao, tỏa ánh sáng rực rỡ khắp khu vườn. Phêrô không còn vẻ mệt mỏi, ông nắm chặt tay Gioan, cả hai nhìn nhau cười đầy hạnh phúc. Bà Maria cũng vừa chạy tới, nhìn thấy nụ cười của hai ông thì cũng mỉm cười theo. “Lúc bấy giờ, mọi người mới thật sự hiểu điều Chúa nói là, Cái chết không thể giữ chân được Người. Ngài là sự sống!” Cả ba nhân vật cùng nhìn về phía ánh mặt trời.
Các em thân mến! Từ những người môn đệ sợ hãi, buồn rầu, họ đã trở thành những chứng nhân đầy niềm tin. Nỗi buồn cái chết đã bị đánh bại bởi niềm vui sự sống.



