Bên trong một ngôi nhà nhỏ, ánh sáng ấm áp. Bà Giô-kê-vết, mẹ Mô-sê đang ru con. Bé Mô-sê cười khanh khách, nắm lấy ngón tay mẹ.
Mẹ Giô-kê-vết thì thầm: Ngủ ngoan nhé, báu vật của mẹ. Đôi mắt con sáng như sao trên trời vậy.
Cha Am-ram lo lắng nhìn ra cửa sổ và nói: Kìa bà nó, lính canh lại đi ngang qua. Chúng ta đã giấu con được ba tháng rồi, nhưng thằng bé ngày một lớn, tiếng khóc của nó sẽ sớm bị phát hiện mất.
Chị Mi-ri-am nắm lấy tay mẹ và nói: Mẹ ơi, con sẽ bảo vệ em. Con sẽ không để ai bắt em đi đâu.
Trong lúc vua Pha-ra-ô ra lệnh thực hiện những điều tàn ác, có một gia đình nhỏ đang dùng tất cả tình yêu để che chở cho một mầm sống mới.
Mẹ Giô-kê-vết vừa khóc vừa đan một chiếc thúng bằng cói. Bà cẩn thận bôi một lớp nhựa đen để nước không thấm vào.
Mẹ Giô-kê-vết nói: Chúa ơi, xin hãy gìn giữ đứa trẻ này. Con trao nó vào tay Ngài.
Bé Mô-sê: Oe oe khóc nhẹ
Đêm xuống, họ lén lút ra bờ sông. Bà đặt chiếc thúng vào đám sậy cao
Mẹ Giô-kê-vết nói: Đây sẽ là chiếc thuyền nhỏ của con. Nó sẽ đưa con đến nơi an toàn.
Mẹ Giô-kê-vết nói với Mi-ri-am: Con hãy ở lại đây, nấp thật kỹ và trông chừng em. Đừng để mắt rời khỏi chiếc thúng nhé.
Mi-ri-am thưa: Dạ, con hứa. Con sẽ canh chừng cho đến khi em được an toàn.
Bình minh trên sông Nin. Công chúa Ai Cập bước xuống nước, các thị nữ cầm quạt lông chim đi theo.
Công chúa khẽ nói: Nước sông Nin hôm nay thật mát lành… Ơ kìa, Các ngươi xem, cái gì trôi giữa đám sậy kia
Thị nữ nói: Thưa công chúa là một chiếc giỏ có em bé
Công chúa bảo: Mau, Mang nó lại đây cho ta.
Thị nữ mở nắp thúng. Bé Mô-sê nhìn thấy ánh sáng, bắt đầu khóc nức nở và huơ đôi tay nhỏ xíu lên.
Công chúa kinh ngạc và nói: Ôi. Một em bé. Thằng bé đang khóc kìa… đáng thương quá.
Thị nữ nói: Thưa công chúa, đây chắc chắn là con của người Híp-ri. Chúng ta có nên…
Công chúa nói: Nhìn đôi mắt này xem, làm sao ta có thể bỏ mặc nó được, Ta cảm nhận được trái tim mình đang mách bảo phải cứu lấy đứa bé này.
Mi-ri-am từ bụi rậm chạy ra, giả vờ như một người qua đường tình cờ, Cúi chào lễ phép: Thưa công chúa, Người có cần một vú nuôi người Híp-ri để chăm sóc đứa bé này không ạ? Con biết một người rất khéo tay.
Công chúa mỉm cười bảo: Ngươi thật thông minh. Hãy đi gọi người đó đến đây ngay.
Mi-ri-am chạy bay về nhà, kéo tay mẹ chạy theo. Đến nơi, bà Giô-kê-vết quỳ xuống trước mặt công chúa.
Công chúa bảo: Chị hãy đem đứa bé này về nuôi giúp ta. Ta sẽ trả tiền công cho chị hằng tháng. Khi nó lớn, hãy mang nó vào cung điện cho ta.
Bà Giô-kê-vết cúi đầu: Tạ ơn công chúa, Tôi sẽ chăm sóc bé bằng cả mạng sống của mình.
Thời gian trôi nhanh bé Mô-sê lớn dần từ lúc tập đi đến lúc thành một cậu bé khôi ngô. Mô-sê đang chơi đùa cùng Mi-ri-am trong sân nhà, sau đó được mẹ Giô-kê-vết dẫn vào cung điện với công chúa.
Công chúa nói: Kể từ hôm nay, con sẽ là con trai của ta. Ta đặt tên con là Mô-sê, vì ta đã vớt con lên từ nước.
Mô-sê lặp lại: Mô-sê… tên con là Mô-sê
Các em thiếu nhi thân mến, Các em thấy không? Từ một chiếc thúng nhỏ trên dòng sông nguy hiểm, Chúa đã biến Mô-sê thành một hoàng tử. Ngài luôn có một kế hoạch tuyệt vời cho mỗi chúng ta, chỉ cần chúng ta biết yêu thương và tin tưởng như gia đình của Mô-sê vậy.



