- Lời Chúa: Lc 1, 26-38
Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà, Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”. Nhưng Maria thưa với thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?” Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Ðấng Bà sinh ra, sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ họi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được”. Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và thiên thần cáo biệt Bà.
- Suy niệm
Trong biến cố Truyền Tin, chúng ta chiêm ngắm không chỉ sự cao trọng của ơn gọi mà Mẹ Maria lãnh nhận, nhưng còn là cách Mẹ đón nhận ơn ấy trong khiêm hạ sâu thẳm và vâng phục trọn vẹn. Trước lời chào “đầy ơn phúc”, Mẹ không tự mãn hay vui mừng như người được nâng cao, nhưng lại bối rối và tự hỏi. Sự bối rối ấy phát xuất từ một tâm hồn rất trong sáng: Mẹ biết rõ mình là ai, một thụ tạo nhỏ bé, nghèo hèn trước sự thánh thiện vô cùng của Thiên Chúa. Chính ý thức sâu sắc về thân phận ấy đã trở nên mảnh đất màu mỡ để ân sủng Thiên Chúa trổ sinh.
Lời hứa của Thiên Chúa thật vĩ đại: Mẹ sẽ là Mẹ của Con Ðấng Tối Cao, của Vua cai trị muôn đời. Thế nhưng, Mẹ Maria không nhìn ơn gọi ấy qua lăng kính vinh quang, mà trong ánh sáng của trách nhiệm và thập giá. Câu hỏi của Mẹ: “Việc đó xảy đến thế nào được?” không phải là nghi ngờ, nhưng là khát mong được hiểu để có thể vâng phục cách trọn vẹn hơn. Khi đã nghe lời giải thích của thiên thần, Mẹ không đòi hỏi thêm bất cứ sự bảo đảm nào, cũng không tìm cách thương lượng hay giữ lại cho mình một lối thoát. Mẹ chỉ thưa một lời ngắn gọn nhưng dứt khoát: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng.”
Trong tiếng “xin vâng” ấy, Mẹ chấp nhận bước vào một con đường hoàn toàn không còn thuộc quyền kiểm soát của mình, một con đường của bất trắc, hiểu lầm và đau khổ. Đức vâng phục của Mẹ không phải là vâng phục khi mọi sự đã rõ ràng và thuận lợi, nhưng là vâng phục trong đêm tối, khi tương lai còn mờ mịt.
Mẹ Maria trở thành mẫu gương rất thật cho đời sống đức tin của chúng ta hôm nay. Nhiều khi thánh ý Chúa đến với ta không dưới hình thức thành công hay bình an dễ chịu, nhưng qua giới hạn, thất bại, bệnh tật, hiểu lầm hay những chọn lựa buộc ta phải buông bỏ điều mình yêu quý. Vâng phục trong những hoàn cảnh ấy không hề dễ dàng, nhưng như Mẹ Maria, đó là con đường của niềm tin sâu xa: tin rằng Thiên Chúa biết ta rõ hơn chính ta, và ý định của Người luôn lớn hơn mọi nỗi sợ hãi trong ta. Khi ta dám thưa “xin vâng” trong khiêm hạ, điều tưởng chừng không thể bắt đầu được thực hiện, bởi vì “không có việc gì mà Thiên Chúa không làm được.”
- Cầu nguyện
Lạy Chúa, trước thánh ý nhiệm mầu của Ngài, con không hiểu hết con đường Chúa dẫn con đi, cũng không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng con tin rằng Ngài đang ở cùng con. Xin cho con một trái tim đơn sơ như Mẹ Maria, biết lắng nghe, biết tin tưởng và biết thưa lên tiếng “xin vâng” giữa những bối rối và bất an. Con xin phó thác đời con trong tay Chúa, cả những điều con yêu mến lẫn những điều con sợ hãi. Xin hãy làm nơi con điều Ngài muốn. Amen.
- Quyết tâm
Xin vâng trong từng việc nhỏ, tin tưởng và phó thác trọn vẹn trong tay Chúa.







