SNLC – THỨ BA TUẦN IV MÙA CHAY – Ga 5, 1-16

  1. Lời Chúa

1 Hôm đó, nhân dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem.2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang.3 Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt ở đó, (chờ cho nước động,4 vì thỉnh thoảng có thiên thần Chúa xuống hồ khuấy nước lên; khi nước khuấy lên, ai xuống trước, thì dù mắc bệnh gì đi nữa, cũng được khỏi).5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm.6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”7 Bệnh nhân đáp: “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi!”8 Đức Giê-su bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!”9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được. Hôm đó lại là ngày sa-bát.10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng!”11 Nhưng anh đáp: “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: “Anh hãy vác chõng mà đi!”12 Họ hỏi anh: “Ai là người đã bảo anh: “Vác chõng mà đi”?”13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy.14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!”15 Anh ta đi nói với người Do-thái: Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh.16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

  1. Suy niệm
    Tin Mừng hôm nay thuật lại một phép lạ Chúa Giê-su đã làm khi lên Giê-ru-sa-lem. Đây là dấu lạ thứ ba trong số bảy dấu lạ mà Thánh Gio-an đề cập trong Tin Mừng của Ngài. Chúa Giê-su đã chữa lành một người khuyết tật đã 38 năm tại Hồ Bết-da-tha. Giữa những ồn ào của đám đông, những chen chúc khổ đau của muôn con người, Chúa Giê-su đã nhìn thấy anh và biết anh ở trong tình trạng đau ốm đã lâu. Tuy vậy, Chúa vẫn muốn gợi lên một dòng tâm sự: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”. Và người bệnh đã bộc bạch nỗi cô đơn, đau khổ của mình suốt 38 năm qua: “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ.” Có lẽ thời gian qua anh đã rất đau đớn với căn bệnh của mình, và bất lực hơn nữa khi không một ai đoái hoài đến nỗi đau của anh. Chúa Giê-su đã đến, hỏi thăm và đem anh đến hồ nước Hằng Sống, là chính Chúa Giê-su. Tại nơi nguồn nước này, anh đã được chữa lành cả thể xác và tâm hồn. Anh như được lấy lại niềm tin vào cuộc sống và con người. Ít nhất, khi cuộc đời quay lưng lại với anh, thì còn có Chúa luôn hiện diện và đồng hành với Hình ảnh anh què cô đơn bên hồ nước nhắc nhở mỗi chúng ta biết quan tâm hơn với những người thấp kém, bệnh tật, cô đơn xung quanh chúng ta.
    Rất nhiều khi chúng ta vô tâm, hững hờ trước nỗi đau của phận người. Vô tình chúng ta đã đánh mất niềm hy vọng cho bao tâm hồn mà lẽ ra chúng ta phải là người thắp lên niềm hy vọng. Dừng chân bên hồ Bết-da-tha hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta hãy mở rộng đôi mắt tâm hồn để có thể nhìn thấy bệnh tình của người khác như Chúa Giê-su đã thấy, và mở rộng đôi tay để đón nhận người khác. Mùa Chay vẫn luôn là mùa bác ái, yêu thương.
  2. Cầu nguyện
    Lạy Chúa, xin cho con trái tim tràn đầy yêu thương như trái tim của Chúa, một trái tim biết chạnh thương trước những cảnh đời khốn cùng. Xin cho con luôn nhạy bén trước những nhu cầu của tha nhân, để con biết chia sẻ và đỡ nâng. Xin biến đổi đời sống và hành động của con thành dấu chỉ và tình yêu Chúa, để qua con thế gian có thể nhận ra sự hiện diện Chúa là sự sống đích thực, và là nguồn Nước Hằng Sống nuôi dưỡng bao người. Amen
  3. Quyết tâm
    Nhạy bén và quan tâm đến nhu cầu của người xung quanh.

Xem Thêm

Đại Hội Hiệp Hành Của Giáo Hội Công Giáo...

La celebrazione in Basilica Vaticana presieduta dal cardinale Parolin | Vatican News Trong những ngày này, từ 31...

SNLC – THỨ SÁU TUẦN IV MÙA CHAY –...

https://youtu.be/a2d896ol48s 1. Lời Chúa Khi ấy, Ðức Giêsu thường đi lại trong miền Galilê; Người không muốn đi lại...

Về Nhà

… Lặng lẽ đeo ba lô lên vai, mình bước lên xe với niềm vui rạo rực...