Mô-sê (Lẩm bẩm một mình): Lạy Chúa, con chỉ là một người chăn chiên già nua. Nếu con trở về, người ta sẽ cười nhạo con. Họ sẽ nói: Này ông Mô-sê, ông bị lòa mắt rồi sao? Thiên Chúa chẳng bao giờ hiện ra với một kẻ như ông đâu
Tiếng Chúa (Vang dội từ bụi gai) : Mô-sê, Đừng sợ hãi. Hãy nhìn vào tay ngươi. Ngươi đang cầm vật gì đó
Mô-sê: (Cúi đầu nhìn cây gậy gỗ thô sơ) Dạ… thưa Chúa, chỉ là một cây gậy để con lùa chiên thôi ạ. Nó cũ kỹ và tầm thường lắm.
Tiếng Chúa: Hãy vứt nó xuống đất! Mô-sê ném gậy xuống đất. Khói trắng tan ra, cây gậy biến thành một con rắn hổ mang khổng lồ, rít lên dữ dội. Mô-sê: (Hét lên) Ôi trời ơi! Rắn! (Ông nhảy dựng lên, cuống cuồng chạy trốn, vấp phải hòn đá).
Tiếng Chúa: (Cười nhẹ nhàng) Mô-sê, đừng chạy! Hãy quay lại, giơ tay ra và nắm lấy đuôi nó!
Mô-sê: (Mặt tái mét, run rẩy) Nắm… nắm đuôi nó sao ạ? Nó sẽ quay lại cắn con mất!
(Mô-sê từ từ tiến lại, nhắm mắt nín thở, tay run bần bật chạm vào đuôi con rắn. Ngay lập tức, con rắn cứng lại và biến thành cây gậy gỗ).
Mô-sê: (Thở phào) Thật không thể tin nổi… Tiếng Chúa: Để họ tin hơn nữa, hãy cho tay vào ngực áo ngươi.
(Mô-sê làm theo. Khi rút ra, bàn tay trắng bệch, lở loét vì bệnh phong). Mô-sê: (Hoảng hốt) Lạy Chúa! Tay con… tay con bị hư mất rồi! Tiếng Chúa: Hãy cho tay vào ngực một lần nữa.
(Mô-sê làm theo, rút ra bàn tay lại hồng hào khỏe mạnh).
Mô-sê: (Vẫn nài nỉ) con… con nói lắp lắm. Lưỡi con cứ cứng lại mỗi khi gặp người lạ. Xin Chúa sai ai giỏi hơn con đi, ai đó oai vệ và khéo nói ấy!
Tiếng Chúa: (Nổi giận nhẹ, sấm chớp nổ nhẹ trên bầu trời) Ai đã tạo ra miệng lưỡi con người? Ai làm cho kẻ câm, người điếc, kẻ sáng, người mù? Chẳng phải là Ta sao? Đi đi! Ta sẽ ở nơi miệng ngươi. Kìa, anh ngươi là A-ha-ron đang tới. Nó sẽ nói thay ngươi, còn ngươi sẽ cầm cây gậy này để làm dấu lạ!
Cung điện Ai Cập lộng lẫy. Pha-ra-ô ngồi trên ngai vàng, tay cầm quyền trượng. Mô-sê và A-ha-ron bước vào giữa hàng lính canh uy nghiêm.
Mô sê: (Dõng dạc) Tâu Pha-ra-ô! Đức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en phán rằng: “Hãy thả dân Ta đi, để chúng mở lễ kính Ta trong sa mạc!”
Pha-ra-ô: (Cười lớn đầy giễu cợt): Đức Chúa là cái tên nào thế? Ta chưa từng nghe danh! Ta là vua của vùng đất này, và ta nói: Không có đi đâu hết!
Mô-sê: (Tiến lên, giọng kiên định hơn) Xin bệ hạ nghe lời Người, nếu không tai ương sẽ giáng xuống đất nước này.
Pha-ra-ô: (Giận dữ) À, ra là các ngươi muốn xúi dân bỏ việc để đi chơi hả? Đồ lười biếng! Quân đâu! Từ hôm nay, không cung cấp rơm cho dân Híp-ri làm gạch nữa. Bắt chúng tự đi kiếm rạ, nhưng số lượng gạch nộp vẫn phải đủ. Đứa nào thiếu, cứ đánh thật nặng cho ta!
Công trường làm gạch. Dân chúng gầy gò, bị lính canh quất roi. Họ nhìn Mô-sê với ánh mắt giận dữ.
Ký lục dân Ít-ra-en: (Hét vào mặt Mô-sê) Các ông đã làm gì thế này? Các ông không cứu chúng tôi, mà là trao gươm cho Pha-ra-ô giết chúng tôi! Nhìn xem, chúng tôi đang chết dần chết mòn vì cái gọi là “giải thoát” của các ông đây!
Mô-sê: (Đau đớn, quỳ sụp xuống đất cát) Chúa ơi! Tại sao Ngài lại làm khổ dân này? Từ lúc con nhân danh Ngài mà nói, mọi chuyện còn tệ hơn. Ngài chẳng giải thoát gì cả!
Tiếng Chúa: (Vang vọng, trấn an) Mô-sê, Ta sẽ dùng cánh tay mạnh mẽ của Ta để buộc hắn phải van xin các ngươi ra đi.
Ánh mắt Mô-sê không còn vẻ run rẩy, lo âu. Ông đứng thẳng, áo choàng bay trong gió.
A-ha-ron: (Đứng bên cạnh, đặt tay lên vai Mô-sê) Anh tin Chúa chứ, Mô-sê?
Mô-sê: (Gật đầu chắc nịch) Cây gậy này không còn là gậy chăn chiên nữa. Đây là cây gậy của Thiên Chúa. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu, A-ha-ron ạ!
Các em thiếu nhi thân mến, đôi khi ta làm theo lời Chúa dạy không có nghĩa là mọi việc sẽ suôn sẻ ngay từ đầu. Nhưng ta hãy tin tưởng như ông Mô-sê, vì Chúa luôn có một kế hoạch tuyệt vời để cứu giúp chúng ta!”


