Đêm xưa, mình cúi rửa chân,
Âm thầm mở lối ân cần yêu thương.
Từ đây soi tỏ nẻo đường,
Cho ai theo Chúa dặm trường thế gian.
Không tìm danh vọng cao sang,
Chỉ mong phục vụ muôn vàn tha nhân.
Khiêm cung đầu thấp cúi gần,
Cho tình bác ái nở dần trong tim.
Nhìn mình con lại lặng im,
Bao lần chọn lựa đi tìm ý riêng.
Thương người hợp ý dịu hiền,
Còn người trái ý lại nghiêng nghĩa tình.
Việc gì con cũng phân minh,
Có phần lợi ích thật tình ra tay.
Gặp khi gian khó chất đầy,
Lại than theo Chúa lắm ngày truân chuyên.
Xin Ngài sửa dạy ngoan hiền,
Biết yêu người khác vẹn tuyền thủy chung.
Hy sinh gian khó muôn trùng
Người khinh kẻ nể, cùng chung một nhà.
Để con nhận thấy gần xa
Chúa nơi kẻ khó đậm đà yêu thương.
Một mai dừng lại cuối đường,
Thiên thu bất tận Thiên đường hiển vinh.
Marie Hương Nguyễn SPC







