Ngày đầu tiên đặt chân lên Huế, tôi – một cô sinh viên từ miền quê nhỏ – bước xuống xe với bao hồi hộp và lo lắng. Phố xá đông đúc, xe cộ tấp nập, mọi thứ thật khác với nơi tôi đã lớn lên. Giữa dòng người vội vã, tôi chợt thấy mình thật nhỏ bé… nhưng tôi biết, hành trình ước mơ của mình bắt đầu từ đây.
Tôi được các Soeurs Phao-lô và các chị trong nhà đón vào lưu xá. Một nụ cười hiền hậu, một lời hỏi thăm giản dị, tất cả làm trái tim tôi ấm lại. Giữa một thành phố xa lạ, tôi tìm được một nơi để thuộc về. Tôi biết, mình không còn một mình trên hành trình này nữa.
Khi cầm trên tay giấy báo trúng tuyển đại học, tôi vừa vui vừa lo. Một cánh cửa mới đã mở ra, nhưng phía trước là bao điều tôi chưa biết. Ngày nhập học, tôi bước vào giảng đường với tất cả sự bỡ ngỡ. Mọi thứ đều mới mẻ, và việc học cũng không hề dễ dàng như tôi nghĩ. Có những bài giảng tôi không theo kịp, có những lúc tôi cảm thấy mình quá nhỏ bé giữa những người giỏi hơn. Tôi đã từng rất mệt mỏi, đã từng muốn bỏ cuộc, đã từng tự hỏi liệu mình có đủ khả năng để tiếp tục hay không.
Giữa những khó khăn và bế tắc ấy, tôi tìm đến với Thiên Chúa – Đấng vẫn âm thầm lắng nghe và nâng đỡ tôi. Trong những giây phút thinh lặng, dù chỉ là một lời cầu nguyện đơn sơ hay một cái nhìn hướng lên, tôi dần tìm lại được sự bình an và thêm sức mạnh để bước tiếp.
Cùng với đó là những lời động viên từ bố mẹ, bạn bè, và các Soeurs – những lời rất giản dị thôi, nhưng lại chất chứa biết bao yêu thương và hy vọng. Chính những điều nhỏ bé ấy đã trở thành nguồn sức mạnh giúp tôi đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tôi nhận ra rằng mình không bước đi một mình, và hành trình này, dù nhiều thử thách, vẫn luôn có ánh sáng dẫn lối. Vì thế, tôi tự nhủ với chính mình: hãy can đảm tiến bước, từng ngày một, để chạm tới ước mơ mà mình đã chọn.






