Tâm Sự Người Trẻ - Được Yêu Thương Để Rồi Biết Trao Đi
.png&w=1080&q=75)
Dòng Thánh Phaolô Thành Chartres
Tỉnh Dòng Đà Nẵng
Mình tên là Huy. Mình là một người khiếm thị.
Tuổi thơ của mình không có nhiều điều để kể. Gia đình mình có năm người: ba, mẹ, 2 chị gái và mình. Nhưng khi mình còn rất nhỏ, ba đã rời bỏ mẹ con mình. Từ đó, mẹ một mình gánh lấy gia đình. Mình bị mù, một chị gái bị bại não, nằm liệt giường nhiều năm. Một mình mẹ vừa làm lụng kiếm sống, vừa chăm sóc chị, vừa cố gắng cho mình được đến trường. Mình vẫn nhớ đôi bàn tay mẹ đã vất vả như thế nào để nuôi chị em mình lớn lên.
Rồi chị mình mất. Mẹ mất đi một người con, còn mình mất đi một người chị đã gắn bó với mình suốt tuổi thơ. Những năm tháng ấy khiến mình hiểu rằng cuộc sống có những điều mình không thể chọn, nhưng mình có thể chọn cách bước tiếp.
May mắn đã đưa mình đến Trung tâm Vi Nhân. Ở đó, mình được học chữ nổi Braille, học đàn và học cách tự lập. Nhưng điều quý giá nhất mình nhận được là tình thương. Các Srs Phaolô đã đón nhận mình và nhiều bạn bị khuyết tật khác bằng tất cả tình thương, sự hy sinh và lòng trắc ẩn. Dù mình không phải là người theo đạo công giáo, nhưng qua các xơ mình cảm nhận được sự tốt lành của Thiên Chúa.
Từ những phím đàn đầu tiên, mình bắt đầu có một ước mơ. Mình tập luyện từng ngày, có lúc mệt mỏi, có lúc muốn bỏ cuộc, nhưng mình luôn nhớ đến mẹ và những người đã tin tưởng mình. Với một chút năng khiếu và sự cố gắng không ngừng, mình đã thi đậu vào Học viện Âm nhạc Thành phố Hồ Chí Minh.
Đó là một hành trình không dễ dàng. Nhưng mình đã cố gắng đi đến cùng. Ngày cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi, mình nghĩ đến mẹ. Mình nghĩ đến những năm tháng mẹ âm thầm hy sinh, nghĩ đến người chị đã không còn bên mình, và nghĩ đến các xơ đã từng nâng đỡ mình từ những ngày đầu tiên.
Sau khi tốt nghiệp, mình trở về bên mẹ và trở lại Trung tâm Vi Nhân. Mình xin được tiếp tục là người truyền cảm hứng, giúp các em viết lên ước mơ của mình qua những phím đàn.
Cảm nhận các em nhỏ bằng đôi tay của mình. Mình hiểu được sự mặc cảm, những khó khăn và cả những ước mơ mà các em đang mang trong lòng. Vì thế, mình muốn dạy cho các em không chỉ những nốt nhạc, mà còn dạy các em biết tin rằng: mình vẫn có thể làm được nhiều điều tốt đẹp, dù cuộc đời có trao cho mình những giới hạn nào.
Mình biết mình chưa làm được điều gì quá lớn lao. Mình chỉ đang bắt đầu. Nhưng với mình, đây là một khởi đầu rất đẹp. Mình muốn dùng cây đàn, khả năng và những gì mình đã được trao để giúp những người giống như mình có thêm một cơ hội.
Ngày trước, mình là một đứa trẻ được các Srs Phaolô nâng đỡ. Hôm nay, mình muốn trở thành người nâng đỡ những đứa trẻ khác.
Mình không nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt. Nhưng mình đã nhận ra một điều: ánh sáng không phải lúc nào cũng đến từ đôi mắt. Có những ánh sáng được thắp lên từ tình yêu, từ niềm tin và từ những người đã không bỏ cuộc với chúng ta.
Và mình muốn tiếp tục trao ánh sáng ấy cho người khác.
Cho phép mình nhắn với bạn một lời nhắn: đừng vội bỏ cuộc khi cuộc sống đặt trước mặt mình những giới hạn. Mình không nhìn thấy bằng đôi mắt, nhưng mình vẫn có thể ước mơ, học tập và bước đi. Các bạn có thể đang có nhiều điều mà mình từng ước ao, vì thế đừng để những gì mình có trở nên vô ích. Hãy biết trân trọng, cố gắng và dùng những gì được trao ban để làm cho cuộc đời mình và cuộc đời người khác trở nên tốt đẹp hơn.

-1.jpg)
.jpg)