Vườn Dầu Đời Con

Trong thinh lặng của tâm hồn, con chiêm ngắm Vườn Dầu năm xưa, đang chìm trong đêm tối, nơi Con Thiên Chúa quỳ gục xuống đất. Trước mắt Người là cuộc hành hình đẫm máu và tàn nhẫn, với thập giá nặng vai đang chờ. Thánh Luca ghi lại một chi tiết khiến lòng người thắt lại: “Mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất” (Lc 22,44). Đó không chỉ là nỗi đau của thân xác. Nhưng một cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất trong lịch sử nhân loại: cuộc chiến giữa ý muốn con người và thánh ý Chúa Cha.  Trong giây phút cô đơn đến tận cùng, các môn đệ lại ngủ vùi mặc bóng tối bủa vây, Đức Giêsu đã thưa lên một lời quyết định vận mệnh cứu độ: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con. Nhưng xin đừng làm theo ý con, một xin vâng theo ý Cha.” (Lc 22,42) tiếng “Xin vâng” ấy vừa cất lên, đã mở ra con đường cứu độ cho nhân loại.

Chiêm ngắm Vườn Dầu của Chúa, con chợt nhận ra bóng dáng … “Vườn Dầu” đời con.

Vườn Dầu ấy không có những giọt mồ hôi máu rơi xuống đất. Nhưng lại đầy rẫy những cuộc chiến âm thầm và dai dẳng. Đó là những giới hạn của sức khỏe. Là sự miệt mài của học hành và những thăng trầm trong sứ vụ. Có khi nhiệt huyết ban đầu dần bị bào mòn bởi những điều rất đời thường.  Có lúc, Vườn Dầu của con nằm ngay trong đời sống cộng đoàn. Khi con phải học cách yêu thương nơi những người khó gần nhất. Có khi con đối diện với những hiểu lầm mà không thể thanh minh. Cả khi sự trống rỗng và khô khan ngay trong giờ cầu nguyện. Là nỗi cô đơn khi chọn đi ngược dòng đời để giữ vững lý tưởng. Là sự bất lực trước một tật xấu cũ kỹ mà bao năm quyết tâm vẫn chưa thể gột bỏ, hay những góc khuất còn rải rác đâu đó.

Có những lúc con phải đối diện với cuộc phân định giằng co: giữa ý riêng và ý Chúa, giữa khát khao được khẳng định mình và lời mời gọi trở nên người môn đệ thừa sai của Ngài. Đặc biệt, nhiều khi Vườn Dầu đời con chính là cuộc chiến để sống trọn ba lời khấn.
Con khấn khó nghèo, nhưng thích sự thoải mái và tiện nghi.
Con khấn vâng phục, nhưng ý riêng vẫn nhiều lần trỗi dậy.
Con khấn khiết tịnh, nhưng trái tim con vẫn còn những bám víu chưa trọn vẹn thuộc về Chúa. Con hiểu rằng: không ai có thể bước tới bình minh Phục Sinh nếu chưa từng đi qua đêm tối của Vườn Dầu.

Lạy Chúa, Vườn Dầu đời con đôi khi cũng đẫm những “giọt máu” của sự giằng co: giữa con người cũ và con người mới, giữa những hy sinh chưa trọn vẹn và những yếu đuối đời thường. Con xin trao vào tay Ngài chén đắng của đời con: những nỗi sợ không tên, những ưu tư trong sứ vụ, và cả những khát khao thánh thiện vẫn còn dang dở. Xin cho mỗi bước chân trên con đường dâng hiến không còn là gánh nặng, nhưng trở thành hành trình đi vào chiến thắng thuộc về Ngài, chiến thắng của tình yêu tự hiến và của sự vâng phục trọn vẹn cho đến hơi thở cuối cùng. Lạy Chúa, này con đây, xin hãy dùng con theo thánh ý Ngài.

Fiat SPC

Bài Liên Quan

Con Đường Phục Vụ

    Đêm xưa, mình cúi rửa chân, Âm thầm mở lối ân cần yêu thương. Từ đây soi...

Trở Về Bên Lòng Chúa

Trong hành trình đời dâng hiến, ai trong chúng ta cũng có những khoảnh khắc để nhớ,...

Làng Yêu – Bê-ta-ni-a

“Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a” ( Ga 12, 1) Con chưa từng...

Người Cha Thinh Lặng

Giữa một thế giới ngập tràn tiếng ồn và dường như ngày càng khó tìm được những...

Khiêm Nhường Trước Va Vấp Cuộc Đời

Thắng một trận cãi vã, chúng ta thực sự được gì? Trong một thế giới luôn chực chờ...

Đi Qua Chính Mình

Mỗi lần chuẩn bị bước vào những ngày tĩnh tâm năm, tôi lại nhớ đến những câu...