- Lời Chúa : Ga 8, 21-30
21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng: “Tôi ra đi, các ông sẽ tìm tôi, và các ông sẽ mang tội mình mà chết. Nơi tôi đi, các ông không thể đến được.” 22 Người Do-thái mới nói: “Ông ấy sẽ tự tử hay sao mà lại nói: ‘Nơi tôi đi, các ông không thể đến được’?” 23 Người bảo họ: “Các ông bởi hạ giới; còn tôi, tôi bởi thượng giới. Các ông thuộc về thế gian này; còn tôi, tôi không thuộc về thế gian này. 24 Tôi đã nói với các ông là các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết. Thật vậy, nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu, các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết.” 25 Họ liền hỏi Người: “Ông là ai?” Đức Giê-su đáp: “Hoàn toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó. 26 Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói.” 27 Họ không hiểu là Đức Giê-su nói với họ về Chúa Cha. 28 Người bảo họ: “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu, và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy. 29 Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.” 30 Khi Đức Giê-su nói thế, thì có nhiều kẻ tin vào Người.
- Suy niệm
Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời mạc khải vừa nghiêm nghị vừa đầy xót thương. Đức Giê-su không nói bằng giọng lên án, nhưng bằng nỗi đau của Đấng biết mình đến từ đâu, đi về đâu, và đang đứng trước những con người không hiểu – hoặc không muốn hiểu – căn tính của Người.
Các ông bởi hạ giới; còn tôi, tôi bởi thượng giới.”
Đây không phải là sự phân biệt kiêu ngạo, nhưng là một chẩn đoán thiêng liêng. “Hạ giới” là lối sống khép kín trong cái thấy trước mắt, cái lợi trước mắt. “Thượng giới” là chiều kích của Thiên Chúa, nơi mọi sự được nhìn trong ánh sáng chân lý và tình yêu. Bi kịch của con người không chỉ ở sự yếu đuối, mà ở việc từ chối mở lòng bước vào chiều kích của Thiên Chúa.
Đức Giê-su nói: “Nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu, các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết.” “Tôi Hằng Hữu” không chỉ là một danh xưng, mà là mạc khải nền tảng: Đức Giê-su là sự hiện diện sống động của Thiên Chúa giữa nhân loại. Không tin Người không chỉ là không chấp nhận một giáo lý, mà là khước từ con đường dẫn tới sự sống.
Nghịch lý tuyệt đẹp của Tin Mừng nằm ở đây: khi con người “giương cao Con Người lên” – nghĩa là đóng đinh Người – thì căn tính của Đức Giê-su lại được bừng tỏ trọn vẹn. Thập giá không phải là thất bại, mà là ngai tòa. Chính khi bị treo lên giữa trời và đất, Người được nhận ra là “Tôi Hằng Hữu”, hoàn toàn thuộc về Chúa Cha.
“Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc.”
Đó là chiều sâu của mầu nhiệm Thập Giá: sự hiệp thông không bị phá vỡ trong đau khổ. Đức Giê-su không cô độc vì Người ở trọn trong ý muốn của Chúa Cha. Và đó cũng là con đường của người môn đệ: không phải là không đau khổ, mà là không cô độc trong đau khổ.
Thánh Gio-an ghi lại một chi tiết đầy hy vọng: khi Đức Giê-su nói thế, nhiều kẻ đã tin vào Người. Niềm tin không nảy sinh từ phép lạ ngoạn mục, nhưng từ lời chân thật được thốt lên trong trung thành và hiến dâng.
- Cầu nguyện
Lạy Đức Giê-su, nhiều khi con nghĩ theo kiểu thế gian, đánh giá theo thành công – thất bại, và chọn an toàn thay vì chân lý. Xin cho con biết ngước nhìn lên Thập Giá để nhận ra nơi đó là tình yêu đến cùng. Xin cho con tin rằng khi ở trong ý Cha, con sẽ không bao giờ cô độc. Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi cái chết của sự không tin và dẫn con vào sự sống của niềm tín thác. Amen.
- Quyết tâm
Sống một chọn lựa nhỏ, nói sự thật, làm điều ngay.







