- Lời Chúa: Ga 20, 19-31
19 Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!”. 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”. 24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!”. Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”. 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin”. 28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”. 29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”. 30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. 31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Người.
- Suy niệm
Chúa Nhật thứ Hai Phục Sinh, Giáo Hội Công Giáo kính Lòng Thương Xót Chúa. Tin Mừng kể lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu Phục Sinh với các Tông Đồ, và đặc biệt với Tôma. Sau khi Chúa chịu chết, các môn đệ sợ hãi, đóng kín cửa. Chúa hiện ra, ban bình an và sai họ đi loan báo Tin Mừng. Tuy nhiên, Tôma vắng mặt; ông muốn kiểm chứng nên đòi phải thấy dấu đinh và chạm vào vết thương của Chúa thì mới tin.
Tám ngày sau, Chúa lại hiện ra và mời Tôma đến gần: “Hãy đặt tay vào đây… đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Lời ấy chạm đến tâm hồn Tôma, làm tan biến mọi hoài nghi. Ông thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”, lời tuyên xưng phát xuất từ một niềm tin mạnh mẽ, một lòng kính mến và tôn thờ sâu xa, mở ra tương giao cá vị với Chúa.
Hình ảnh Tôma rất gần gũi với chúng ta. Khi gặp nghịch cảnh hay những điều không hiểu, ta thường muốn có chứng cứ rõ ràng. Nhưng hành trình đức tin luôn trải qua nhiều giai đoạn và biến cố. Có những lúc ta phải bước đi trong bóng tối, nơi chỉ còn lại niềm tín thác vào Đấng Hằng Hữu. Chính Ngài nâng đỡ ta vượt qua những khoảnh khắc khó khăn và thử thách, để cuối cùng trong lòng ta cũng vang lên lời tuyên xưng xác tín như Tôma: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đấng đã chịu Khổ Nạn và mang trên mình bao thương tích, nhưng chính những thương tích ấy lại trở nên nguồn ơn cứu độ cho chúng ta.
Thánh Tôma Aquinô giúp chúng ta hiểu sâu hơn: “Chính những vết thương của Chúa giúp củng cố đức tin của các môn đệ và biểu lộ tình yêu cứu độ của Người.”
Thánh nữ Faustina, vị tông đồ của Lòng Thương Xót Chúa, cũng đã nhận được mặc khải từ Chúa: “Những thương tích của Ta chính là nguồn suối của lòng thương xót vô biên. Những ai tín thác vào lòng thương xót của Ta sẽ không bao giờ bị bỏ rơi.”
Vì thế, mỗi người chúng ta hãy đón nhận lời Chúa nhắc nhở: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Hãy đến gần để chạm vào Lòng Thương Xót của Người qua bí tích Hòa Giải và Thánh Thể, để linh hồn chúng ta được chữa lành và tái sinh trong đời sống mới.
- Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa. Xin Lòng Thương Xót Chúa chạm đến tâm hồn chúng con, chữa lành những yếu đuối và những vết thương trong chúng con, để tâm hồn được đổi mới trong ân sủng và tình yêu. Xin giúp chúng con sống với một đức tin mạnh mẽ và trở nên chứng nhân cho Lòng Thương Xót của Chúa giữa cuộc sống hôm nay. Amen.
- Quyết tâm
Năng đọc lời nguyện tắc kính nhớ lòng thương xót Chúa.







