#31 - Con Bê Bằng Vàng| Hoạt Hình Kinh Thánh Cựu Ước
.png&w=1080&q=75)
Dòng Thánh Phaolô Thành Chartres
Tỉnh Dòng Đà Nẵng
Sau khi được Thiên Chúa giải thoát khỏi Ai Cập, dân Ít-ra-en đang cắm trại dưới chân núi Xi-nai. Ông Mô-sê đã lên núi để gặp Thiên Chúa và nhận những điều luật thánh. Ngày qua ngày... Rồi nhiều ngày nữa trôi qua... Dân chúng bắt đầu lo lắng.
Mọi người đứng nhìn lên đỉnh núi phủ mây sáng. Trẻ em ngồi bên lều. Người lớn thì thầm bàn tán.
Người đàn ông 1: Ông Mô-sê đi lâu quá!
Người phụ nữ: Không biết ông ấy có trở về không nữa...
A-ha-ron đang đứng trước lều. Một đám đông kéo đến.
Người dân:Ông A-ha-ron! Xin ông làm cho chúng tôi một vị thần!
Người khác: Chúng tôi không biết ông Mô-sê đã xảy ra chuyện gì!
Người dân: Hãy cho chúng tôi một thần linh để đi trước dẫn đường!
A-ha-ron bối rối. Ông nhìn đám đông đang ngày càng kích động.
A-ha-ron: Nếu các người thật sự muốn... Hãy mang cho tôi tất cả vàng các người có.
Thay vì kiên nhẫn chờ đợi Thiên Chúa, dân chúng lại muốn tự tạo ra một vị thần theo ý mình.
Người dân tháo khuyên tai. Trẻ em mang đồ trang sức. Từng đống vàng được chất lên.
Người dân: Mang vàng tới đây!
Người khác: Chúng ta sắp có vị thần mới!
A-ha-ron đổ vàng vào lửa. Kim loại nóng chảy. Ánh lửa rực lên. Một con bê vàng xuất hiện.
Đám đông (reo hò): Ồ!!!
Người dân:Thật đẹp!
Người khác: Đây chính là thần của chúng ta!
Đám đông: Đây là vị thần đã đưa chúng ta ra khỏi Ai Cập!
Người dân quỳ xuống, Cúi lạy, Ca hát, Nhảy múa.
Họ đã quên mất ai mới thật sự là Đấng giải cứu họ. Không phải con bê bằng vàng. Mà chính là Thiên Chúa.
Mô-sê quỳ trước Thiên Chúa. Hai bia đá sáng rực.
Thiên Chúa: Mô-sê! Hãy xuống núi ngay.
Mô-sê: Lạy Chúa, chuyện gì đã xảy ra?
Thiên Chúa: Dân Ta đã đi lạc đường. Họ đã đúc một con bê vàng. Họ đang thờ lạy nó.
Mô-sê đau lòng.
Mô-sê: Không... Dân của Chúa sao lại làm như vậy?
Thiên Chúa: Họ đã quên Ta quá nhanh.
Mô-sê cúi đầu cầu nguyện.
Mô-sê: Lạy Chúa! Xin đừng bỏ dân Ngài. Chính Ngài đã giải cứu họ khỏi Ai Cập. Xin thương xót họ.
Ánh sáng dịu lại. Thiên Chúa thấy lòng yêu thương của Mô-sê dành cho dân. Ngài đã lắng nghe lời cầu nguyện ấy. Mô-sê xuống núi. Tay cầm hai bia đá. Giô-suê đi bên cạnh.
Hai người tiến gần hơn. Mô-sê nhìn thấy: Con bê vàng. Người dân nhảy múa.Ăn uống.Vui chơi. Âm nhạc đột ngột dừng.
Mô-sê: A-ha-ron! Sao ông lại để chuyện này xảy ra?
A-ha-ron: Xin đừng giận! Dân chúng ép tôi.
Ban đêm. Không còn tiếng nhảy múa. Không còn tiếng ca hát. Mọi người ngồi lặng im.
Người phụ nữ:Chúng ta đã phạm lỗi.
Người đàn ông: Chúng ta đã quên Thiên Chúa.
Một em nhỏ: Liệu Thiên Chúa có tha thứ cho chúng ta không?
Mô-sê quỳ cầu nguyện.
Mô-sê: Lạy Chúa! Dân này đã phạm tội lớn. Nhưng xin Chúa thương xót họ. Nếu cần... Xin nhận lấy con thay cho họ.
Các em thân mến! Con bê vàng không phải là một vị thần thật. Đó chỉ là bức tượng do con người làm ra. Câu chuyện hôm nay dạy chúng ta rằng: Hãy luôn đặt Thiên Chúa ở vị trí đầu tiên. Đừng để những thứ vật chất làm chúng ta quên Chúa. Khi phạm lỗi, hãy can đảm xin lỗi và trở về với Ngài. Vì Thiên Chúa luôn yêu thương và sẵn sàng tha thứ cho những ai thật lòng ăn năn. Hẹn gặp lại các em trong câu chuyện Kinh Thánh tiếp theo!


