- Lời Chúa: Ga 6, 22-29
Hôm sau, đám đông dân chúng còn đứng ở bờ bên kia Biển Hồ, thấy rằng ở đó chỉ có một chiếc thuyền, và Đức Giêsu lại không cùng xuống thuyền đó với các môn đệ, nhưng chỉ có các môn đệ đi mà thôi. Tuy nhiên, có những thuyền khác từ Ti-bê-ri-a đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn. Vậy khi dân chúng thấy Đức Giêsu cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người.
Khi gặp Người ở bờ bên kia, họ hỏi: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” Đức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” Họ hỏi Người: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Đức Giêsu trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.”
- Suy niệm
Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại sự phấn khích của đám đông dân chúng khi vừa được ăn no nê từ năm chiếc bánh và hai con cá. Họ vui mừng, họ hy vọng và họ đi theo Chúa Giêsu đến tận bờ bên kia biển hồ. Thế nhưng, Chúa Giêsu không bị đánh lừa bởi sự nhiệt thành giả tạo. Người nói thẳng: “Các ngươi tìm Ta không phải vì đã thấy các dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê.” Dân chúng tìm Người không phải vì họ nhận ra Người là Con Thiên Chúa, mà vì Người có thể giải quyết nỗi lo cơm áo gạo tiền một cách thần kỳ. Đây chính là cái bẫy của sự thực dụng trong đời sống tâm linh. Đôi khi, chúng ta đi lễ, đọc kinh hay làm việc thiện cũng chỉ để đổi lấy sự may mắn, thuận lợi trong công việc. Chúng ta biến Thiên Chúa thành phương tiện để đạt được mục đích trần thế, thay vì coi Người là mục đích cuối cùng của đời mình.
Chúa Giêsu không phủ nhận giá trị của cơm ăn áo mặc, nhưng Người cảnh báo về tính tạm bợ của chúng. Mọi thứ thuộc về thế gian này, dù là tiền bạc, quyền lực hay sự tán thưởng của người đời đều là “lương thực hư nát”. Chúng có thể lấp đầy bao tử lúc này, nhưng không thể lấp đầy sự trống rỗng trong linh hồn. Người mời gọi chúng ta hãy “ra công làm việc” cho một loại lương thực khác. Đó là sự lao nhọc không phải bằng tay chân để tích trữ của cải, mà là sự lao nhọc của nội tâm để vun trồng các giá trị thiêng liêng. “Lương thực trường sinh” chính là sự hiệp thông với Thiên Chúa, là tình yêu thương vô vị lợi, là sự bình an mà thế gian không thể ban tặng.
Khi nghe Chúa nói về việc phải “làm việc”, dân chúng lập tức hỏi: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Họ vẫn đang tư duy theo lối cũ: phải làm bao nhiêu việc, giữ bao nhiêu luật để được cứu độ? Câu trả lời của Chúa Giêsu đã đảo lộn mọi tính toán: “Công việc của Thiên Chúa là các ông tin vào Đấng Người đã sai đến.” Tin không phải là một trạng thái tĩnh, mà là việc làm. Đó là nỗ lực mỗi ngày để đặt niềm tin vào Chúa ngay cả khi gặp thử thách, là can đảm sống theo Tin Mừng giữa một thế giới đầy cám dỗ. Tin là mở lòng ra để đón nhận hồng ân Thiên Chúa thay vì tự mãn vào công trạng của chính mình. Chính đức tin này mới là chìa khóa mở cửa sự sống đời đời.
- Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, mỗi khi rước Thánh Thể, xin cho con ý thức rằng con không chỉ nhận lấy một tấm bánh, mà là nhận lấy chính Sự Sống của Thiên Chúa. Xin cho con đừng tìm Chúa chỉ để xin những ơn huệ vật chất, nhưng biết tìm Chúa vì chính Chúa. Xin cho con biết “lao tác” mỗi ngày để nuôi dưỡng đức tin, để cuộc đời con luôn được no thỏa trong tình yêu của Chúa. Amen.
- Quyết tâm
Tìm Chúa vì chính Chúa, hơn là vì những ơn huệ con nhận được.







